Chỉ Là Giấc Mơ, Tản Mạn Những Khi Một Mình

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Tung Cafe

Cafe

Chỉ Là Giấc Mơ
Kim Ngọc

Hè sang thu tới
Và anh chưa đến
Khung trời trong đầy một nỗi nhớ
Vòng tay ấm áp
Nụ hôn thật sâu
Mắt cười sao sáng
Lọn tóc xoã

Dòng sông đầy nắng
Bờ đê đầy gió
Anh gần mơ hồ
Như khói thuốc
Bờ vai êm ái
Giọng cười thật vang
Thì thầm anh nói
Tựa sương khuya

Vì anh chưa đến
Ở đây mình em
Tình yêu chỉ mãi là giấc mơ
Nụ cười anh sáng
Bờ môi biển sâu
Ðợi em ở đâu, ở đâu??

Vì anh chưa đến
Ở đây mình em
Tình yêu chỉ mãi là giấc mơ
Nụ cười anh sáng
Bờ môi biển sâu
Đợi em ở đâu, ở đâu?

Hay chỉ là giấc mơ?

* * * * * * * * * * * *

Buon Chay, Ea Mroh

Buon Chay, Ea Mroh

Có những chiều, tình yêu và người nhẹ như khói thuốc, mơ hồ nhưng điên dại đến tê lòng. Trong thinh lặng, miên man nghĩ về cuộc đời, vài câu hỏi, đành chôn kín để tìm bình yên.

Vì người chưa đến…
Dòng sông đầy nắng, bờ đê đầy gió…

Saigon Nomad

* * * * * * * * * * * *  *

Đêm…

Hà Nội lạnh theo hơi thở mùa đông và những cơn mưa lây rây bên ngoài khung cửa, theo những giấc mơ em chập chờn trôi trên giai điệu chậm buồn của một ca khúc mà em ngỡ viết cho riêng mình, trùng khít một cách ngẫu nhiên với từng tâm sự đang chất chứa trong em đến bàng hoàng, xa xót…

Vì anh chưa đến…
Ở đây mình em, tình yêu chỉ mãi là giấc mơ
Nụ cười anh sáng, bờ môi biển sâu
Đợi em ở đâu, ở đâu…

Những ca từ ấy cứ trở đi trở lại, nhức nhối như từng mũi kim vô hình cắm lút vào lòng em – cho một tình yêu mong manh như từng hơi thở…

Ai đó đã nói rằng tình yêu là những giọt nước mắt long lanh mà khi lại gần ta mới nhận ra đó là giọt nước mắt của chính mình. Có lẽ vậy… Khi yêu con người ta có thể chon hau hạnh phúc, nhưng cũng có nghĩa là cho nhau cả quyền được làm nhau đau – cả trong thực tại và trong giấc mơ chập chờn từng đêm em vẫn hát:

Hè sang thu tới …Và anh chưa đến ,
Khung trời trong đầy một nỗi nhớ
Vòng tay ấm áp, nụ hôn nồng sâu
Mắt cười sao sáng, làn tóc xoã

Em là ngọn cỏ lẻ loi trên ngọn đồi mùa đông rét mướt, đợi bàn chân anh đến theo từng vòng quay thấm đầy mưa nắng của thời gian, mà cứ thấy chông chênh một nỗi niềm đau đáu…

Em chân trần chạy từ hè sang thu, từ ngày sương mù đến ngày ấm nắng mà lòng vẫn mãi quạnh vắng, cô đơn, chẳng thể chạm được vào anh… “Vì anh chưa đến” – và khoảng trời trong em ngút ngàn nỗi nhớ, chỉ chạm được vào anh trong một không gian không có thật: giấc mơ. Nơi ấy có vòng tay anh vững vàng chở che em qua sương rơi gió lạnh, có bờ môi ấm ngọt lịm những nụ hôn. Và ánh mắt. Và nụ cười… Tất cả lấp lánh ru tình nồng hương…

Giản đơn vậy thôi – chỉ cần một ngày anh đến bên em, xóa tan những ngày âm u sương lạnh – là em đã thấy mình hạnh phúc nhất thế gian… Mà niềm hạnh phúc ấy sao thật mong manh – dẫu chỉ là trong giấc mộng… Bóng dáng người em yêu dấu cứ nhòa dần đi trong không gian ngập tràn nắng gió, mơ hồ như khói thuốc dần tan. Em đã thấy những giọt nước mắt của mình ngân ngấn trong từng câu hát như lời thổn thức trong đêm:

Dòng sông đầy nắng, bờ đê đầy gió
Anh gần mơ hồ – như khói thuốc
Bờ vai êm ái, giọng cười thật vang
Thì thầm anh nói – tựa rừng khuya…

Không có một bờ vai nào cho em níu giữ. Không có giọng cười nào cho em nương tựa nỗi cô đơn. Anh như gió thoảng bên thềm tình em. Và ngay cả những giấc mơ cũng cự tuyệt, chối từ khao khát được yêu trong hạnh phúc nơi em… Bởi một điều rất thực chẳng thể đổi thay: “Vì anh chưa đến”, vì yêu thương vẫn chưa hòa nhịp nên khúc nhạc tình em hát còn lạc lõng chơ vơ:

Vì anh chưa đến…
Ở đây mình em, tình yêu chỉ mãi là giấc mơ…

 

Lương Đình Khoa
Hà Nội

This slideshow requires JavaScript.


Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s