Những Con Đường Đất Đỏ

Standard

Những Con Đường Đất Đỏ, Quảng Hiệp, Cư Mgar, Đăk Lak. Dhung Cafe

Những Con Đường Đất Đỏ
Đặng Tuy Phong

Tây Nguyên đã qua mùa mưa. Nhưng nỗi nhớ về mùa mưa cũng như những con đường đất đỏ luôn hiện lên trong nỗi nhớ những người Tây Nguyên xa xứ.  Những con đường đất đỏ như một phần không thể thiếu để làm nên màu sắc Tây Nguyên hùng vĩ mà thơ mộng, hoang sơ mà đậm chất trữ tình.

Tây Nguyên chỉ có hai mùa: nắng và mưa, nên những con đường đất đỏ cũng mang đậm chất ảnh hưởng của thiên nhiên.

Mùa nắng, những rẫy cà phê như nhòa trong màu đỏ khuất sau làn bụi từ những con đường. Trời Tây Nguyên như nhòa trong một màu đỏ, từng cơn gió cuốn bụi đất đỏ xé ngang trời.

Mùa mưa, những con đường lầy lội, đi từ nhà đến trường cảm tưởng như cả một cung đường ra trận. Quần áo khi nào đến lớp cũng lác đác đâu đây một chút gì dấu vết của con đường cho dù đó là mùa nắng hay mưa.

Khi ở quê, những điều đó như một phần gần gũi, thân thương, lam lũ thường nhật nhưng khi xa quê thì tất cả kí ức đó đã đong đầy trong nỗi nhớ. Mỗi khi được về nhà vào dịp Tết hay kì nghỉ hè, được đặt chân lên con đường quen thuộc đó, lòng tôi lại thấy dâng trào niềm cảm xúc khó tả. Nhưng kì nghỉ hè năm nay thì không thể về được nhà, sinh viên năm thứ tư thì đa phần đều phải ở lại.

Ngồi trên gác trọ ôn thi, chợt thấy nao lòng khi chợt nhớ về quê, về con đường đất đỏ, lại muốn viết một cái gì đó về nó thay một lời xin lỗi. Lỗi hẹn nhé, con đường thân thương.

One response »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s