Quảng Hiệp

Dhung Café, Quảng Hiệp, CưM'gar, Đak Lak


D’hung Cafe

D’hung Cafe nằm cuối con dốc thoai thoải nhà ông Nuôi, phía sau là vùng đầm trũng,  Quảng Hiệp, Cưmgar, Đak Lak.  D’hung Cafe tải đúng theo nghĩa của nó – Quán ở Thung Lũng.

Với D’hung cafe, vợ chồng Hùng Dung muốn giữ lại những hình ảnh mộc mạc của buôn D’hung ngày trước và nơi gặp gỡ của mọi người tại Buôn Dhung, Quảng Hiệp. Đó cũng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, và cũng có thể là do duyên số, tâm niệm chung của gia đình.

Với mong mỏi kết nối mọi người, D’hung café là nơi để hàng xóm gặp nhau, trao đổi nhanh những thông tin trong ngày trước khi đi rẫy, xuống đầm, ra phố. Những buổi trưa nắng, D’hung café lại yên ắng dưới tán si mát rượi, là nơi khách qua đường nghỉ chân trên chặng đường dài. Buổi tối, Dhungcafe lại lung linh ánh điện vàng, cùng với những  bài tình ca bất hủ, bạn bè, người tâm giao lại gần nhau hơn. Và cũng như thế, quán Hùng Dung là nơi tiếp đón những người xưa quay về, những bạn bè từ xa đến thăm.

Một vài điểm nhấn trang trí bật lên tính đất bazan Tây Nguyên  lại đen xen nhẹ nhàng trong hình ảnh đèn lồng vùng biển xứ Quảng như gợi nhớ về biển, về Sơn Trà, nguồn cội. Giàn hoa giấy nở bung những trưa hè, tán si căng gió lích khích tiếng chim, dăm bụi chuối hoa đỏ bên hiên nhà… Trong thinh lặng, với một góc nhỏ, Dhung café là nơi ta ngồi với chính mình và bè bạn.

Với Dhung café, chúng tôi muốn là  một ngôi nhà nhỏ lưu lại, gắn kết những tình cảm của người Quảng Hiệp, những người đã một thời gắn bó với buôn Dhung,buôn Chua ( Cour) và Cư M’gar.
Dhung Cafe, ngôi nhà nhỏ Quảng Hiệp, Cư M’gar


Dhung Cafe
Quảng Hiệp, CưMgar, Đaklak

Advertisements

12 responses »

  1. Chào bạn! Mình cũng ở Cuwmgar! Rẫy nhà mình ở D’hung gần ngay con suối, từ ngã 3 cây phượng đi vào tầm khoảng 3km. Hiện tại mình đang muốn kiếm một ít giống bơ Dakado về trồng không biết phải liên hệ như thế nào. Nếu có thể hãy gởi mail cho mình theo địa chỉ pnthien1989@gmail.com
    Cảm ơn nhiều

  2. CÀ PHÊ … MUỐI
    Họ ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê xinh xắn. Anh căng thẳng đến độ không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cô gái cảm thấy rất khó chịu.” Để mình về nhà còn hơn…” – Cô nghĩ thầm. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người bồi bàn đến và nói:” Vui lòng cho tôi thêm một tí muối vào ly cà phê nhé”. Mọi người ngạc nhiên nhìn anh. Mặt đỏ bừng ngượng nghịu, nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.
    Cô gái tò mò hỏi:
    -Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?
    Anh trả lời :
    – Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống gần biển. Lúc ấy do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển, cảm giá nó mặn và có vị chát. Mùi vị ly cà phê này cũng thế. Nó gợi cho tôi nhớ về tuổi thơ của mình, về ngôi nhà nhỏ bé bên bờ biển và tôi nhớ cha mẹ tôi – người suốt đời sống ở đấy – biết bao nhiêu!
    Nói đến đây, đôi mắt anh đẫm nước mắt.
    Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai. Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí, có trách nhiệm với gia đình. Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu, gia đình, công việc … của mình. Buổi trò chuyện thật tuyệt vời, và đó là sự khởi đầu tốt đẹp.
    Những lần hò hẹn sau, cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người mà cô cần: anh có lòng khoan dung, trái tim nồng hậu, sự chân thành… Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất. Rồi mọi chuyện diễn ra hệt như một câu chuyện cổ tích có hậu: hoàng tử cưới công chúa, họ sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Và mỗi khi pha cà phê cho chồng, cô luôn thêm vào một chút muối theo cách mà anh thích.
    40 năm sau… người đàn ông qua đời, để lại cho người vợ lá thư: ” Em yêu quí, hãy tha thứ cho anh, cả cuộc đời anh đã nói dối em. Nhưng chỉ một việa duy nhất: ly cà phê muối. Em còn nhớ lần đấu tiên hò hẹn của chúng mình ? Lúc ấy anh đã quá lúng túng, thật ra anh muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối… Thật khó để thay đổi lời nói nên anh phải uống ly cà phê ấy. Nhưng anh không thể ngờ điều ấy đã bắt đầu cho mối qua hệ của chúng ta. Đã nhiều lần anh định nói sự thât ấy với em nhưng anh lại sợ mất em. Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa, anh muốn cho em biết sự thật: anh không thích uống cà phê muối, mùi vị của nó mới tệ làm sao… nhưng nhờ nó mà anh đã có em, anh đã tự hứa rằng anh sẽ không bao giờ nói dối với em bất cứ điều gì nữa, và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy. Có em trong đời, đó là hạnh phúc lớn nhất của anh. Nếu có thể được sống thêm một lần nữa, anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ, thậm chí anh có phải uống cà phê muối…”.
    Đôi mắt cô nhoè đi và lá thư ướt đẫm…
    Một ngày, có người hỏi cô: “Mùi vị của cà phê muối thế nào?”. “Rất ngọt ngào, bạn ạ!” – Cô trả lời.
    (Nguon internet)

  3. Cảm ơn Út Trang với những lời nhắn nhủ đầy tâm trạng của một người trẻ về Buôn D’hung, Cư M’gar.

    D’hung Café xin phép dùng những lời nhắn của Út Trang để sử dụng như một bài trong Tạp Bút của quán.

    Chúc Trang thành đạt và luôn hướng về buôn T’hung heo hút của mình.

    Dhung Café,

      • Buôn Thung mùa này đang vào thời điểm thu hoạch cà phê, nhớ thật nhiều cái mùi của trái cà phê chín được xây dập và đem phơi trên những con đường, cái mùi nồng nồng khó tả hòa quyện với cái mùi hoa cỏ dại thoang thoảng cả xóm,ngõ ngách;nhớ cái tiết trời cao nguyên vào mùa khô hanh, bầu trời trắng đục với những đợt gió từ đâu ùa về vào những buổi chiều;nhớ những đóa hoa Dã quỳ đua nhau nở vàng rực hai bên đường, xen kẻ cả trong những lùm cây và những bụi cỏ Lau cao vút…

        Bao nhiêu năm bôn ba trên đất Sài thành, nhưng cứ vào mùa này là bao nhiêu ký ức lại hiện về làm cho tôi nhớ lại những kỷ niệm của năm tháng tuổi thơ, từ tâm trạng nôn nao hồi hộp của trẻ thơ ngày đầu tiên đi mẫu giáo cho đến khi rời xa tà áo trắng học trò để vào đất Sài thành phồn hoa đô hội để lập nghiệp, dù thời gian cứ trôi đi, không gian có nhiều thay đổi nhưng trong tôi vẫn mãi không bao giờ quên những kỷ niệm của một thời thơ ấu gắn bó với mảnh đất nắng bụi, mưa bùn quanh năm cơ cực này…

  4. Tự nhiên vào đây đọc những dòng cảm xúc này! Anh lam em nhớ lại những ngày thơ ấu ở cái mảnh đất đầy nắng và gió này nhưng chứa nhiều kỉ niệm khó quên,……thời gian trôi đi thật nhanh nó ko chờ đợi ai cả mà bắt con người phải chạy theo nó một cách mệt mỏi!.
    Cảm ơn anh rất nhiều!
    Giang

    • Chỉ là những lúc “chơi với chính mình”, là khi với thuốc lá, cafe, và thong dong tâm trí với Cư M’gar, Biển Sơn Trà. Vui khi em vô tình tìm về. Chia sẻ để gởi đến những thông điệp tích cực là điều cần làm đúng không.

      Hy vọng gặp lại em với những ” project” cùng Cư M’gar và dĩ nhiên khi nào đủ “lực” để làm những việc to cho Cư M’gar thì anh sẽ alo em.

      Cheers,

  5. Vui khi nhận được phản hồi của út Trang.

    Hứa hẹn sẽ là nơi giao lưu, gìn giữ những khoảnh khắc đẹp của Buôn Dhung ( Thung).

    Hẹn gặp bạn trên Dhung Cafe

    Thân ái,

    Dhung Cafe,
    CưMgar

  6. Quả thật tôi rất ngạc nhiên khi tìm thấy được đường link này! Bao nhiêu ký ức một thời tuổi thơ hiện về trong tôi.
    Các thông tin trên trang wed thật gần gũi với tôi đến mức tôi không thể tin được Buôn Thung quê tôi cũng là nơi dạt dào cảm xúc.
    Cảm ơn những người đã có ý tưởng xây dựng lên trang wed này.
    Xin được là thành viên, là người con chung trong gia đình D’hung Cafe

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s